
Nguyên nhân được kể ra
trong vụ tai nạn này nói riêng và của những vụ tai nạn giao thông nói chung ở
Việt Nam là do những tài xế tắc trách ẩu tả và coi thường tính mạng của người
khác, những chủ xe tham lam bóc lột sức lao động của các tài xế khiến họ vừa
lái xe vừa ngủ gục trong tay thần chết, những tuyến đường quốc lộ chật hẹp
không dải phân cách, những chiếc xe cũ kỹ, chỉ có duy nhất một cửa ra vào khiến
cho nhiều người bị kẹt và chết oan do không tìm được lối thoát, một bộ phận
cảnh sát giao thông chỉ biết ăn tiền hơn là kiểm tra tình trạng an toàn của các
phương tiện giao thông…
Tất cả những điều này
dẫn đến những cái chết đớn đau bi thảm, những cái chết oan khiên tuyệt vọng,
những cái chết đầy oán hận… không chỉ với những người ra đi mà cho cả những
người thân còn đang ở lại.
Nhưng cũng có cái chết
thật hào hùng, đẹp ngời như một bài ca ngàn trùng… cho dù đó là bài ca nhuộm
thắm máu hồng! Vì đó là cái chết của bậc anh dũng, cái chết cho niềm tin, cái
chết vì tình yêu và cái chết đầy ắp niềm hy vọng. Và nhất là vì những cái chết
hào hùng đó đã làm trổ sinh đức tin, trổ sinh bình an và trổ sinh hoa trái Tin
Mừng, như lời nhận xét đã thành chân lý ngàn đời của Tertulianô: “Sanguis Martyrum, semen Christianorum”
- Máu của các vị Tử Đạo là hạt giống sinh nhiều tín hữu.
- Cái chết của các vị
tử đạo là cái chết cho niềm tin. Chính niềm tin vào Đức Kitô là động lực thúc
đẩy các ngài sẵn sàng chịu những khổ đau, bách hại và cả cái chết… Các ngài đã
sống cho niềm tin và cũng hiên ngang chết để minh chứng cho niềm tin ấy. Niềm
tin được đón nhận, được giữ gìn, được bảo tồn và được phát huy từng ngày từng
ngày… trong cuộc sống.
- Cái chết của các vị
tử đạo là cái chết vì tình yêu. Tình yêu tuyệt đối dành cho Thiên Chúa, tình
yêu trung thành với Giáo hội, tình yêu gương sáng với con cái và tình yêu tha
thứ với những người làm hại mình… noi gương Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã yêu bằng tình
yêu tuyệt vời: “Không có tình yêu nào lớn hơn mối tình của người hiến dâng mạng
sống vì bạn hữu” (Ga 13, 15).
- Cái chết của các vị
tử đạo là cái chết đầy ắp hy vọng. Chính trong niềm hy vọng mà các vị tử đạo đã
dám chấp nhận đánh đổi cả mạng sống mình với niềm xác tín chắc chắn sẽ được
Chúa ân thưởng hạnh phúc nước trời, như lời Người đã tuyên bố: “Phúc thay anh
em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh
em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn
lao” (Mt 5, 11-12).
Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đã
trở nên hạt giống được gieo vào lòng đất, chịu mục nát, thối đi, để có thể trổ
sinh vô số bông hạt đức tin. Các ngài là những chứng nhân đã gieo hạt giống ân
sủng trong nước mắt, để hôm nay hứa hẹn một mùa thu hoạch dồi dào: “Ai nghẹn
ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng. Họ ra đi, đi mà nức nở,
mang hạt giống vãi gieo. Lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv
125,5-6).
Là con cháu các Thánh
Tử Đạo Việt Nam ,
xin Chúa cho chúng ta biết luôn sống đức tin kiên vững, biết sống đức cậy bền
bỉ và sống đức mến nồng nàn… từng giây từng phút trong cuộc đời… nơi chính môi
trường sống của chúng ta. Để rồi, dù cho hôm nay chúng ta không chết vì Chúa
Giêsu Kitô như cha ông ngày xưa, thì chúng ta vẫn dám sống cho cho Chúa Giêsu Kitô
cách hào hùng theo gương của các ngài. Amen.